Những câu thơ hay của tố hữu

Video Những câu thơ hay của tố hữu

1. Từ Ấy

Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ Mặt trời chân lý chói qua tim Hồn tôi là một vườn hoa lá Rất đậm hương và rộn tiếng chim…

Tôi buộc lòng tôi với mọi người Để tình trang trải với trăm nơi Để hồn tôi với bao hồn khổ Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời

Tôi đã là con của vạn nhà Là em của vạn kiếp phôi pha Là anh của vạn đầu em nhỏ Không áo cơm, cù bất cù bơ…

2. Nhớ Chế Lan Viên

Nhớ Anh, tìm đến thăm nhà Ngổn ngang phố chợ, ai là tâm giao Xóm quê Bà Quẹo, lối vào Chế ơi, ngõ vắng, đâu nào vườn lan! Đơn xơ nhà nhỏ hai gian Đôi cây chuối mật, một giàn mướp hương. Thương Anh, biết mấy là thương Một đời thơ những vấn vương lẽ đời… Mất còn, thôi thế, Chế ơi! Tĩnh Viên mà động lòng người nghìn năm Tiếng đàn xưa gọi tri âm Yêu sao, bạn trẻ viếng thăm sáng này!

3. Một Tiếng Đờn

Mới bình minh đó đã hoàng hôn Đang nụ cười tươi lệ bỗng tuôn Đời thường sớm nắng chiều mưa vậy Khuấy động lòng ta biết mấy buồn.

Ôi kiếp trăm năm được mấy ngày Trời xanh không gợn áng mây bay Thủy chung son sắt nên tình bạn Êm ấm lòng ta mỗi phút giây.

Còn khổ đau nào đau khổ hơn Trái tim luôn sát muối oán hờn Còn đây một chút trong đêm lạnh Đầm ấm bên em một tiếng đờn.

4. Mưa Rơi

Mưa rơi đầm lá cỏ Mái tóc em ướt rồi, Đôi má em bừng đỏ Muốn hôn quá… mà thôi Sợ em mình xấu hổ Cầm hai bàn tay nhỏ Xa nhau, chẳng muốn rời.

Em đi, đường đất mưa rơi Bùn non son quánh chân đồi Phù Ninh Em đi anh nhớ dáng hình Cái khăn mỏ quạ, cái mình áo nâu Chiều nay heo hút rừng sâu Mưa nguồn suối lũ biết đâu mà tìm? Ước gì anh hoá thành chim Bay theo em, hót cho tim đỡ buồn!

5. Đêm Giao Thừa

Đêm nay pháo nổ giao thừa Mà người chiến sĩ không nhà còn đi Truông dài, bãi rộng, đồng khuya Người đi như chẳng nhớ gì tết xuân Người đi quên hết gian truân Say mê như một dân quân trên đường Xóm làng phảng phất quê hương Nước non man mác tình thương mặn nồng Song trong mưa gió lạnh lùng Tái tê chân cũng ngại ngù bước gieo Nép lưng vào miếu tranh nghèo Nao nao lòng lại mơ theo cờ hồng.

6. Lượm

Ngày Huế đổ máu, Chú Hà Nội về, Tình cờ chú cháu, Gặp nhau Hàng Bè.

Chú bé loắt choắt, Cái xắc xinh xinh, Cái chân thoăn thoắt, Cái đầu nghênh nghênh,

Ca-lô đội lệch, Mồm huýt sáo vang, Như con chim chích, Nhảy trên đường vàng…

– “Cháu đi liên lạc, Vui lắm chú à. Ở đồn Mang Cá, Thích hơn ở nhà!”

Cháu cười híp mí, Má đỏ bồ quân: – “Thôi, chào đồng chí!” Cháu đi xa dần…

Cháu đi đường cháu, Chú lên đường ra, Ðến nay tháng sáu, Chợt nghe tin nhà.

Ra thế, Lượm ơi!

Một hôm nào đó, Như bao hôm nào, Chú đồng chí nhỏ, Bỏ thư vào bao,

Vụt qua mặt trận, Ðạn bay vèo vèo, Thư đề “Thượng khẩn”, Sợ chi hiểm nghèo!

Ðường quê vắng vẻ, Lúa trổ đòng đòng, Ca-lô chú bé, Nhấp nhô trên đồng…

Bỗng loè chớp đỏ, Thôi rồi, Lượm ơi! Chú đồng chí nhỏ, Một dòng máu tươi!

Cháu nằm trên lúa, Tay nắm chặt bông, Lúa thơm mùi sữa, Hồn bay giữa đồng.

Lượm ơi, còn không?

Chú bé loắt choắt, Cái xắc xinh xinh, Cái chân thoăn thoắt, Cái đầu nghênh nghênh.

Ca-lô đội lệch, Mồm huýt sáo vang, Như con chim chích, Nhảy trên đường vàng…

7. Người Con Gái Việt Nam

Em là ai? Cô gái hay nàng tiên Em có tuổi hay không có tuổi Mái tóc em đây, hay là mây là suối Đôi mắt em nhìn hay chớp lửa đêm giông Thịt da em hay là sắt là đồng?

Cho tôi hôn bàn chân em lạnh ngắt Cho tôi nâng bàn tay em nắm chặt Ôi bàn tay như đôi lá còn xanh Trên mình em đau đớn cả thân cành

Tỉnh lại em ơi, qua rồi cơn ác mộng Em đã sống lại rồi, em đã sống! Điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung Không giết được em, người con gái anh hùng!

Ôi trái tim em trái tim vĩ đại Còn một giọt máu tươi còn đập mãi Không phải cho em. Cho lẽ phải trên đời Cho quê hương em. Cho Tổ quốc, loài người!

Từ cõi chết, em trở về, chói lọi Như buổi em đi, ngọn cờ đỏ gọi Em trở về, người con gái quang vinh Cả nước ôm em, khúc ruột của mình.

Em đã sống, bởi vì em đã thắng Cả Nước bên em, quanh giường nệm trắng Hát cho em nghe như tiếng mẹ ngày xưa Sông Thu Bồn giọng hát đò đưa…

Xem thêm:: 2 câu thơ về cha mẹ

Cả nước cho em, cho em tất cả Máu tiếp máu, cho lại hồng đôi má Cho mái tóc em xanh lại ngày xuân Cho thịt da em lại nở trắng ngần

Em sẽ đứng trên đôi chân tuổi trẻ Đôi gót đỏ lại trở về quê mẹ Em sẽ đi, trên đường ấy thênh thang Như những ngày xưa, rực rỡ sao vàng!

Ôi đôi mắt của em nhìn, rất đẹp Hãy sáng mãi niềm tin tươi ánh thép Như quê em Gò Nổi, Kỳ Lam Hỡi em, người con gái Việt Nam!

8. Táo Rụng

Đạn bom giặc Mỹ phá ngày đêm Trường học rời xa, phố vắng thêm Đường sấu lâu rồi im tiếng guốc Xuân về, táo rụng nhớ đàn em…

9. Tiễn Đưa

Đưa tiễn anh đi mấy dặm đường Nặng tình đồng chí lại đồng hương! Đã hay đâu cũng say tiền tuyến Mà vẫn bâng khuâng mộng chiến trường! Dẫu một cây chông trừ giặc Mỹ Hơn nghìn trang giấy luận văn chương Đi đi, non nước chờ anh đó! Tiền tuyến cần thêm? Có hậu phương…

10. Sợ

Đêm lạnh lều rơm không liếp cửa Hai đứa mình ôm nhau trên sàn nứa Nằm bên nhau, nghe má ấm trong tay Sợ tiếng gà gáy sáng, hết đêm nay…

11. Vỡ Bờ

Bão rơi rồi lại mưa tuôn Bể dâng nước mặn, lụt nguồn tràn sông Hai phen nước bạc ngập đồng Hai phen nước mắt đầy lòng héo hon! Chưa nguôi khóc mạ chết non Ruột đau như mất đứa con đầu lòng Lệ cay đã đổ ròng ròng Nghẹn ngào khóc lúa đòng đòng đen thâm Trời ơi! Công khó quanh năm Bỗng tiêu tan dưới lụt ngâm mấy ngày Cửa nhà, vốn liếng lâu nay Gió mưa một trận, vụt bay cả rồi! Ngẩn ngơ trông ruộng trong trời Khổ ơi là khổ, buồn ơi là buồn! Vì ai đê vỡ nước tuôn Để cho lụt bể, lụt nguồn triền miên? Chém cha lũ giặc cường quyền Gian tham cướp sạch của tiền dân ta Đàn ca đú đởn xa hoa Túi đầy chẳng chịu nhả ra một hào Mặc ta chống với trời cao Đê điều sụt lở bay nào biết chi! Yên vui, bay cứ ngủ khì Mặc ta với ruộng, chết đi nửa người! Còn chi đâu nữa vụ mười Mà bay cứ chực cướp nồi cơm ta? Chém cha cái lũ giặc già Dân ta tức nước vỡ bờ rồi đây! Đói lòng không thể khoanh tay Anh em ơi quyết phen này dậy lên! Đồng tâm đoàn kết vững bền Đánh tan Nhật-Pháp giành quyền tự do. Mai sau lúa mới đầy bồ Việt Nam ta mới ấm no đời đời!

12. Đôi Bạn

Một đêm tối không mưa mà gió lạnh Thổi đìu hiu vào những chấn song dày Tôi nằm rên, đói lắm, đã năm ngày Đèn đợi tắt. Bỗng bên ngoài lặng lẽ Có tiếng bước chân ai, dặt dè, nhẹ nhẹ Rồi âm thầm hiện trước cửa xà lim Một bóng đen. Người lính gác đi rình? Tôi nghĩ thế, và làm thinh chỉ ngó.

Cái bóng sẽ nghiêng đầu qua cửa sổ Rồi kêu vô bằng giọng cổ: “Tường ơi!” Tiếng quen quen. À phải, bạn đây rồi! Tôi nhỏm dậy, tới gần se sẽ đáp: “Bác đấy bác? Tường đây, mai lại gặp Đêm lạnh rồi, cơ khổ bác mang tơi!” Cái tơi gà xích lại ngó vào tôi Rồi nức nở: “Tường ơi! Anh đói lắm? Tôi chỉ sợ qua đây đà quá chậm Mất anh rồi, tôi khổ biết bao nhiêu!”

Cả lòng tôi khi ấy rố trăm chiều! Tôi muốn nói một đôi lời an ủi Nhưng lại sợ động lòng anh quá vội Nên nghẹn ngào, chỉ ấp úng: “Bác ơi! Thôi bác đừng khóc nữa, khổ lòng tôi!” Người lính sẽ đưa tay, chùi nước mắt Tôi những tưởng nỗi lòng anh tạm tắt Nhưng mà không, anh mếu máo: “Tường nầy! Mới khi mai, cụ sứ tuốt lên đây Hắn nói rứa: “Chết thì cho manh chiếu!” Rồi không đợi tôi phân trần anh hiểu Người bạn già lại nức nở trong tơi… Biết làm sao ngăn cản được bằng lời Tiếng khóc của chân tình đau đớn ấy! Tôi chỉ đợi cơn buồn anh dịu lại Mới nên lời khuyên giải một vài câu: “Bác đừng nên khóc nữa, đã chi đâu Đói chỉ mới dăm ngày, chưa đến liệt Mà dẫu phải mai đây rồi sức kiệt Anh em tôi có chết một đôi người Chết đôi người nhưng để được ngày mai Quyền lợi cướp giành lui cho kẻ sống Thì chết đó có chi đâu là uổng? Dứt đời đi mà vẫn cứ yên lòng! Đời chúng ta còn lắm nỗi lao lung Mà muốn sống, phải xông vào cái chết Phải tranh đấu đến kì cùng, quyết liệt Còn một giây, còn một chút tàn hơi Là phải còn tranh đấu mãi không thôi Lấy xương máu mà chọi cùng sắt lửa!”

Người lính gác đứng im, không khóc nữa Chỉ nghẹn ngào kể lể với lòng tôi: “Rồi anh em nếu chết một đôi người Đau đớn thế, tôi sao cầm nước mắt?” Tôi chẳng nói, chuồi tay qua cửa sắt Và ngậm ngùi: “Bác cầm lấy tay cho!” Cái bàn tay lính riết cái tay tù Đôi cơ thể tưởng ôi hoà trộn máu. Với tất cả bao nhiêu tình ngọc báu Của đôi linh hồn khổ tối hôm nay Phút đậm đà, tôi sẽ kéo bàn tay Dày dạn đó, nghe chuyển đầy sức mạnh Và cúi xuống hôn nồng trong tay lạnh…

Rồi bâng khuâng đôi bạn dưới đêm mờ Trông lên trời le lói ánh sao sa Cùng im lặng để nghe lòng chung điệu.

13. Hai Đứa Trẻ

Tôi không dám mời anh đi xa lạ Tìm đau thương trong xã hội điêu tàn Kể làm sao cho hết cảnh lầm than Lúc trái ngược đã tràn đầy tất cả!

Này đây anh một bức tranh gần gũi: Nó thô sơ? Có lẽ. Nhưng trung thành. Nó tầm thường? Nhưng chính bởi hồn anh Chê chán kẻ bị đời vui hắt hủi.

Hai đứa bé cùng chung nhà một tuổi Cùng ngây thơ, khờ dại, như chim con Bụi đời dơ chưa vẩn đục hồn non Cùng trinh tiết như hai tờ giấy mới.

Ồ lạ chửa! Đứa xinh tròn mũm mĩm Cười trong chăn và nũng nịu nhìn me. Đứa ngoài sân, trong cát bẩn bò lê Ghèn nhầy nhụa, ruồi bu trên môi tím!

Đứa chồm chập vồ ôm li sữa trắng Rồi cau mày: “Nhạt lắm! Em không ăn!”. Đứa ôm đầu, trước cổng đứng treo chân Chờ mẹ nó mua về cho củ sắn!

Đứa ngây ngất trong phòng xanh mát rượi Đây ngựa nga, đây lính thổi kèn Tây. Đứa kia thèm, giương mắt đứng nhìn ngây Không dám tới, e đòn roi, tiếng chưởi!

Vẫn chưa hết những cảnh đời đau khổ Nhưng kể làm chi nữa, bạn lòng ơi! Hai đứa kia như sống dưới hai trời Chỉ khác bởi không cùng chung một tổ:

Đứa vui sướng là đứa con nhà chủ Và đứa buồn, con mụ ở làm thuê.

14. Tháp Đổ

Ai lẩn thẩn đem màu tươi hoa lá Rắc trên cành khô chết nhựa trong cây ? Ai khờ dại nhặt từng viên gạch rã Băng bó sườn cổ tháp đã lung lay ?

Cây dù gượng xanh lại ngày xuân cũ Tháp dù mong hàn lại vết phong sương Mộng ảo tất! Gió lùa cây xiêu đổ Tháp chênh vênh tan sập dưới chân tường

Thi sĩ hỡi! Đi tìm chi vơ vẩn Trong hồn già đã chết những yêu mơ ? Có lành đâu vết thương đầy oán hận Có tan đâu khi uất tự bao giờ ?

Này hãy nghe cả lâu đài xã hội Chuyển rung trong biển máu ngập tràn trề. Này hãy nghe một thời đang hấp hối Trong mồ đêm dĩ vãng sắp lui về.

Hãy cắt đứt những dây đàn ca hát Những sắc tàn vị nhạt của ngày qua Nâng đón lấy màu xanh hương bát ngát Của ngày mai muôn thuở với muôn hoa.

15. Hồn Chiến Sĩ

Em hãy vặn dây đàn lên tí nữa Và hãy cao giọng hát khúc sầu bi Đưa ngón tay nhỏ mềm, em hãy lựa Tiếng đàn sao cho nức nở, lâm ly!

Em không khóc, nhưng sao anh muốn khóc Em không than, anh lại những buồn đau Con chim non không đợi chờ cánh mọc Cơ khổ em mới ngần ấy tuổi đầu!

Vui sao được, hở em, thân gầy gõ Ôm đàn đi chưa vững trên đường mòn Trí vẩn vơ nghĩ đến đàn em nhỏ Vây quan giường mẹ ốm ngóng chờ con.

Trẻ nhà sang nô đùa trong bóng mát Em lạnh lùng nhìn chúng, bước chân qua Em mạnh bạo chống bất công, tàn ác Không cầu xin, không cất tiếng kêu ca

Em sẵn có linh hồn người chiến sĩ Ngạo nghễ cười với nắng sớm sương đêm Buông tiếng dây não nùng em mai mỉa Cả một thời dưới ách nặng, nằm im!

Xem thêm:: Những câu thơ hay về ghen âm vợ

16. Dửng Dưng

Du khách bảo đây vườn kín đáo Với hương dìu dịu, ý ngàn xưa Thời mây xanh nhạt màu hư ảo Đây xứ mơ màng, đây xứ thơ…

Cô gái thẫn thờ vê áo mỏng, Nghiêng nghiêng vành nón dáng chờ ai Ven bờ sông phẳng con đò mộng Lả lướt đì về trong gió mai…

Thành quách trăm năm sầm mặt lạnh Ngọn cờ uể oải vật vờ lay Lâu đài đường bệ màu kiêu hãnh Áo gấm hài nhung cánh phượng bay.

Ta nện gót trên đường phố Huế Dửng dưng không một cảm tình chi Không gian sặc sụa mùi ô uế Mà nước dòng Hương mãi cuốn đi…

Ý chết đã phơi vàng héo úa Mùa thu lá sắp rụng trên đường Mơ chi ảo mộng ngàn xưa nữa ? Cây hết thời xanh đến tiết vàng!

Ai tưởng ngàn năm nương đất ấy Mầm non thêm nhựa, lá thêm tươi Ôi mỉa mai hồn ta chỉ thấy Rêu hèn sống gửi nhánh khô thôi.

Ai tưởng thiên đường sao nhấp nhánh Tài hoa tinh kết, ngọc long lanh Ta chỉ thấy nơi đây mồ lạnh Chôn linh hồn đắm đuối hư danh.

17. Như Những Con Tàu

Khi ta đã say mùi hương chân lý Đời đắng cay không một chút ngọt bùi Đời đau buồn không một tiếng cười vui Đời đen tối phải đi tìm ánh sáng

Ta bước tới. Chỉ một đường: Cách mạng Vững lòng tin sẽ nắm chắc thành công Như những con tàu giữa biển mênh mông Còn xa đất, vẫn tin ngày cập bến.

Cũng có lẽ, hỡi bạn đời yêu mến Bờ đương mờ, hải cảng vẫn còn xa Có lẽ nhiều mỏm đá với phong ba Sẽ đánh đắm một đôi tàu mỏng mang!

Đời tranh đấu có bao giờ yên tĩnh Bạn đường ơi! Nhưng nếu chí bình sinh Ta đem phơi trải với dạ chung tình Với huyết khí của tinh thần mãnh liệt ?

Sự sống đã phát sinh từ cái chết Thì gian nguy hiểm nạn có hề chi! Ta hãy là đoàn chiến hạm ra đi Hùng dũng tiến, đạp muôn đầu ngọn sóng Tương lai đó, trước mặt ta, biển rộng Trên đầu ta, lồng lộng gió trời cao!

Rồi mai đây, giữa một buổi xuân đào Ta sẽ tới ru mình trong vịnh bạc.

18. Ý Xuân

Xuân bước nhẹ trên nhành non lá mới Bạn đời ơi, vui chút với trời hồng!

Hết lạnh rồi, gió bắc với mưa đông Đây nắng tới với chim ca lanh lảnh Thì vui chút cho hồn thêm nhựa mạnh Gân thêm săn và máu hận thêm nồng! Đời lạt mùi và đau đớn bất công Là để việc cho đời xuân sức khoẻ Kiêu hãnh chút, bạn đời ơi, tuổi trẻ Say tương lai là tuổi của anh hùng! Đứng lên đi, xây dựng cuộc đời chung Nắm tay sắt quyết đồng tâm lật đổ Cả chế độ hung tàn gây thống khổ Và tị hiềm, và gian dối điêu vong! Đứng lên đi, hởi tuổi trẻ xung phong Sóng cách mạng đang gầm rung thế giới!

Xuân bước nhẹ trên nhành non lá mới Bạn đời ơi, vui lắm, cả trời hồng!

19. Lạnh Lùng

Với gió bắc, đi về rét mướt, Nương chuối già nghe lạnh sẽ rùng mình Vài chim quen thưa thớt ở đầu cành Còn lưu luyến ngày tàn trong nắng yếu…

Tìm chi em, trong sương chiều thất thểu, Chân ngại ngùng e lạnh của ngày đông, Chờ chi em mà vơ vẩn buồn trông Cây xơ xác chìa tay khô gầy gỏ?

Em run rẩy thầm nghe trong tiếng gió, Mùa thu qua, qua hết những tình thương Mà tim em khao khát lượm trên đường!! Rồi đây… lạnh, đây mưa và lặng lẽ, Em sẽ bước, mình em, trong vắng vẻ, Còn ai đâu, ái ngại, đứng nhìn em, Còn ai đâu buông nhẹ một lời êm? Cửa gài then sẽ thờ ơ chẳng mở, Như bao cửa lòng khô không hé nữa!

Biết chăng em, hỡi bạn chơ vơ! Anh từng phen ngừng bước thẫn thờ Chạnh lòng tưởng chốn phương trời xa vắng Một tấm lòng yêu thương trong yên lặng!

20. Hai Cái Chết

Thôi đã hết ngượng ngùng và bỡ ngỡ Ôi dịu dàng, êm ấm, phút tình thân! Làn môi khô sẽ mấp máy đôi lần, Lão đau đớn trông tôi mà nức nở:

Anh có hiểu cô đơn là nỗi khổ Của lòng tôi? Thất thểu giữa muôn người Vẫn thấy mình trơ trọi; muốn tìm nơi Đầy nắng rát, vẫn còn nghe tái lạnh!

Mùa thu trước, hai tay gầy mỏng mảnh Còn dắt bồng hai đứa cháu mồ côi, Tôi buồn lo ngày chẳng đủ cơm nuôi, Và dại nghĩ: “Thà “xong” đi một đứa!”

Thì ra… thật! Non ngày, con khát sữa, Chết chiều mai. Tôi không khóc lại mừng: Chính đời tôi đã giết chết tình thương Mà khốn khổ vẫn đọa đày xác heo1

Ôi lạt lẽo là những ngày lạnh lẽo! Mùa đông sang, băng giá cả lòng ai… Tôi bảo thầm: “Không nhẽ chết chùm hai”, Và vui nguyện về mồ cho cháu sống. Nó chẳng sống! Ngày hôm sau, trước cổng… Một lầu cao, nó chết trong lòng tôi Giữa “tình thương” lưu luyến của… đàn ruồi!

Rồi từ đấy, một mình, tôi mới biết Cái đáng buồn, đáng sợ nhất: cô đơn! Và đây anh, cả một khối căm hờn Mà tôi đã vun vì hai cái chết!

21. Cảm Thông

Hỡi anh lính gác đêm ơi Ngoài anh đứng đó, trong tôi chưa nằm Dòm qua lỗ cửa âm thầm Bóng anh, với một tình trăm năm rồi! Đợi chi biết mặt quen lời Tôi yêu anh với tình người khổ đau Anh buồn thân thế lao đao Bâng khuâng chỉ biết nhìn sao xa vời… Lại đây anh lính đêm ơi Can chi mà để sầu rơi một minh? Lại đây đi chút, nghe anh Lại đây với bạn tâm tình một đêm Nói đi anh, hết nỗi niềm Để chi e ấp buồn thêm héo lòng! Nói đi anh, chớ ngại ngùng Buồn anh, tôi sẽ góp cùng buồn tôi Buồn ta là cửa buồn đời Buồn ta không chảy thành đôi lệ hèn Buồn ta, ấy lửa đương nhen Buồn ta, ấy rượu lên men say nồng Ấy nguồn thân mến cảm thông Giữa hồn uất hận, giữa lòng đau thương Lại đây, hỡi bạn đêm trường!

22. Bầm Ơi!

Ai về thăm mẹ quê ta Chiều nay có đứa con xa nhớ thầm… Bầm ơi có rét không bầm! Heo heo gió núi, lâm thâm mưa phùn Bầm ra ruộng cấy bầm run Chân lội dưới bùn, tay cấy mạ non Mạ non bầm cấy mấy đon Ruột gan bầm lại thương con mấy lần. Mưa phùn ướt áo tứ thân Mưa bao nhiêu hạt, thương bầm bấy nhiêu! Bầm ơi, sớm sớm chiều chiều Thương con, bầm chớ lo nhiều bầm nghe! Con đi trăm núi ngàn khe Chưa bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm Con đi đánh giặc mười năm Chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi. Con ra tiền tuyến xa xôi Yêu bầm yêu nước, cả đôi mẹ hiền. Nhớ thương con bầm yên tâm nhé Bầm của con, mẹ Vệ quốc quân. Con đi xa cũng như gần Anh em đồng chí quây quần là con. Bầm yêu con, yêu luôn đồng chí Bầm quý con, bầm quý anh em. Bầm ơi, liền khúc ruột mềm Có con có mẹ, còn thêm đồng bào Con đi mỗi bước gian lao Xa bầm nhưng lại có bao nhiêu bầm! Bao bà cụ từ tâm như mẹ Yêu quý con như đẻ con ra. Cho con nào áo nào quà Cho củi con sưởi, cho nhà con ngơi. Con đi, con lớn lên rồi Chỉ thương bầm ở nhà ngồi nhớ con! Nhớ con, bầm nhé đừng buồn Giặc tan, con lại sớm hôm cùng bầm. Mẹ già tóc bạc hoa râm Chiều nay chắc cũng nghe thầm tiếng con…

23. Cánh Chim Không Mỏi

Chiều nay gió lặng, nắng hanh Mây hồng trắng nõn, trời xanh, Bác về Sông hồng nắng rực bờ đê Nắng thơm rơm mới, đồng quê gặt mùa

Bác đi, muôn dặm đường xa Hôm nay tuyết lạnh, nay vừa nắng lên Bác về, tóc có bạc thêm? Năm canh, bốn biển, có đêm nghĩ nhiều?

Hỡi Người, tim những thương yêu Cánh chim không mỏi sơm chiều vẫn bay Chim kêu tung cánh chim bay Ba mươi sáu triệu chim bầy gọi nhau

Chim kêu ríu rít trên đầu Mùa cam đương ngọt địa cầu của ta Giá sương đương hẹn mùa hoa Nắng xuân từ Mạc-tư-khoa đã về.

Xem thêm:: Những câu thơ hay nhất của tố hữu

Sông hồng nắng rực bờ đê Nắng thơm rơm mới, đồng quê gặt mùa Hoa ơi, con gái của cha Cha nâng con nhé, làm hoa mừng Người.

Bác về, vui đó, con ơi! Bác hôn các cháu, bác cười với dân Ngày vui vui những hai lần: Bác về, mang cả mùa xuân lại nhà.

24. Tâm Sự

– Bạn hỏi vì sao đất nước này Ngày đêm khói lửa vẫn hăng say Tóc tang lòng vẫn không cay đắng Gánh nặng đường xa chẳng chuyển lay?

Có lẽ nghìn năm đã dạn dày Anh hùng xưa để giống hôm nay Khổ đau nhiều mới yêu thương lắm Quen vượt trùng dương lái vững tay.

– Thù bạn đời nay có khác xưa, Nghĩa tình e sớm nắng chiều mưa? Chợ trời thật giả đâu chân lý? Hàng hoá lương tâm cũng thiếu thừa?

Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu Trái tim lầm chỗ để trên đầu Nỏ thần vô ý trao tay giặc Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu…

Chuyện cô du kích xóm Lai Vu Rắn quấn bên chân vẫn bắn thù: “Mỹ hại trăm nhà, lo diệt trước Rắn, mình em chịu, có sao đâu!”

Chân lý, mặt trời soi sáng mãi Lỗi lầm âu cũng bóng mây qua Lương tâm đều vẫn trong như ngọc Tình nghĩa anh em lại một nhà.

25. Tiếng Chổi Tre

Những đêm hè Khi ve ve Đã ngủ Tôi lắng nghe Trên đường Trần Phú Tiếng chổi tre Xao xác hàng me Tiếng chổi tre Đêm hè Quét rác…

Những đêm đông Khi cơn dông Vừa tắt Tôi đứng trông Trên đường lặng ngắt Chị lao công Như sắt Như đồng Chị lao công Đêm đông Quét rác…

Sáng mai ra Gánh hàng hoa Xuống chợ Hoa Ngọc Hà Trên đường rực nở Hương bay xa Thơm ngát Đường ta Nhớ nghe hoa Người quét rác Đêm qua.

Nhớ em nghe Tiếng chổi tre Chị quét Những đêm hè Đêm đông gió rét Tiếng chổi tre Sớm tối Đi về Giữ sạch lề Đẹp lối Em nghe!

26. Những Ngọn Đèn

Không gì thương bằng đôi mắt đen Của người yêu nhìn ta đăm đắm Không gì thân bằng những ngọn đèn Trên đường đêm canh trời thăm thẳm.

Một túp lều rơm giữa cánh đồng Mái chòi xơ xác gác ven sông Đôi cành tre tạm che mưa gió Những ngọn đèn treo, đỏ ấm lòng.

Đã mấy đêm rồi, xuân lại đông Ngọn đèn như mắt của ai trông Ngọn đèn như trái tim thương nước Soi bóng ta đi rực lửa hồng

Ôi biết bao tình, bạn nhớ không ? Ngọn đèn đồng chí giữa cơn dông Tôi không rõ mặt người em ấy Chỉ thấy trong đêm một bóng hồng…

27. Tri Âm

Phải mấy hoa hồng, một giọt hương Phải bao núi đá, hạt kim cương Hỡi ai, số phận yêu thương ấy Được mấy tri âm, bấy dặm đường…

28. Duyên Thầm

Hà Nội duyên thầm… Lặng lẽ xuân Lưa thưa mưa bụi, rét tần ngần Trời chưa thắm biếc, từ hơi đất Hay tự lòng ta, toả ấm dần.

Lá vàng cứ rụng, nẩy mầm tơ Căng nhựa cành non, chẳng đợi chờ Én liệng tầng xanh, mang nắng tới Như một niềm tin, một ước mơ…

Hồ Gươm, mắt long lanh bích ngọc Nhìn đời ta, nay chẳng vui sao ? Đường mở rộng, vươn dài, ngang dọc Bao phố phường lên những lầu cao.

Hàng nội ngoại nhập tràn chợ mới Nụ cười tươi chào khách lạ quen Áo thời trang, tím hồng chấp chới Bạc vàng lao vào cuộc đỏ đen.

Có ai cân được máu ngày qua Trăm mối buồn lo, nỗi xót xa Có ai tính được bao tình nghĩa Giá thị trường của mỗi hồn ta ?

Muôn đời trời đất tặng mùa xuân Xin sáng lòng ta một chữ Nhân Cuộc sống, dẫu chưa giàu có lắm Nghìn năm Hà Nội vẫn duyên thầm!

29. Dầu Và Máu

Một giọt dầu, bao giọt máu rơi Một giếng dầu, bao người tan xác! Biển dầu cháy, bỏng sôi sa mạc Khét lửa bom, cái Ác hoá thiên thần.

Không đổi máu lấy dầu! Không thể làm con thiêu thân Cho bay ném vào hoả ngục. Máu của ta, máu của nhân dân Là máu Thánh. Phải dành cho hạnh phúc Của chính ta! Cho sa mạc hồi sinh Cho ngày mai ấm áp nhân tình.

Dẫu hôm nay ngạo nghễ bay lũ diều hâu Nhà trắng Sẽ là ta, người sau cùng chiến thắng. Dầu-máu này là của chúng ta! Máu-dầu này là của chúng ta!

30. Chân Lý Vẫn Xanh Tươi

Không nỗi đau nào riêng của ai Xi-mô-nốp, nếu còn anh trên đời này nóng bỏng Có lẽ anh sẽ ca một bài ca “Hy vọng” Như ngày xưa, anh hát “Đợi anh về”

Giữa mùa đông băng giá tái tê Tôi lại nhớ Lê-nin Sắp ra đi, vẫn thanh thản niềm tin Con Người thắng, vì “Tình yêu cuộc sống”

Thật vậy ư? Như trong cơn ác mộng Chuông nhà thơ rung cùng tiếng cầu kinh Mấy kẻ đốt đền, quỳ gối cầu xin Thiên đường máu, từ tay bầy quỷ dữ:

Cả đàn sói chồm lên, cắn vào lịch sử Cào chiến công, xé cả xác anh hùng Ôi! nỗi đau này là nỗi đau chung Lương tâm hỡi lẽ nào ta tự sát?

Lũ phản bội, điên cuồng, hèn nhát Và cả bay quân cướp nước, giết người Chớ vội cười! Chân lý vẫn xanh tươi Cách mạng Tháng Mười vẫn mở đường đi tới.

Từ đổ nát, ta lại xây dựng mới Rũ bùn dơ, mặt đất sẽ thanh tân Không sức nào ngăn nổi sức nhân dân Ngày mai sẽ là ngày mai cộng sản!

Related Posts