Những câu thơ hay về dòng sông đà

Lặng ngắm nhìn dòng sông uốn quanh, tuy bên trên tĩnh lặng nhưng lại cuộn chảy mạnh mẽ ở tầng sâu, con người ta không khỏi suy tư và chiêm nghiệm về kiếp nhân sinh. Cuộc đời dài rộng, thênh thang ấy cũng chảy trôi như một dòng sông, đôi lúc êm ái và bình yên, nhưng cũng có khi trào lên nỗi buồn, niềm tiếc nuối. Ngay bây giờ hãy cùng hòa nhịp tâm hồn với những bài thơ về dòng sông ý nghĩa sau nhé!

1. Thơ về dòng sông hay nhất

Từ lâu, hình ảnh dòng sông êm đềm trôi giữa khung trời xanh ngát đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận với thi ca. Có lẽ chính vì thế mà những bài thơ về dòng sông hay nhất được tuyển chọn dưới đây vẫn luôn đọng lại trong lòng người yêu thơ thật nhiều xúc cảm.

1.1 Bài thơ Lên đường rong chơi – tác giả Thiền sư Thích Nhất Hạnh

Hải triều vọng tiếng trùng dương Cát tường lan nở giữa vườn quê hương Mây lành tích tụ muôn phương Dòng sông nay đã lên đường rong chơi.

1.2 Bài thơ Thơ tình cuối mùa thu – tác giả Xuân Quỳnh

Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa thu đi cùng lá Mùa thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mang Mùa thu vào hoa cúc Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em Là của mùa thu cũ Chợt làn gió heo may Thổi về xao động cả: Lối đi quen bỗng lạ Cỏ lật theo chiều mây Đêm về sương ướt má Hơi lạnh qua bàn tay

Tình ta như hàng cây Đã qua mùa gió bão Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ

Thời gian như là gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại… – Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may

30-bai-tho-ve-dong-song-dat-dao-xuc-cam-va-y-nghia-sau-sac-voh-0

1.3 Bài thơ Dòng sông của anh, dòng sông của em – tác giả Lai Vu

Dòng sông Đáy quê em Sông trăng hay sông lụa Nong kén vàng như lúa Tròn vạnh một góc trời

Là sông dâu, tằm ơi Sóng xanh như mắt trẻ Sao giống nhau đến thế Tiếng mưa như tiếng tằm ăn

Dòng sông Đà quê anh Đá dựng ghềnh dựng thác Mênh mông ngàn sóng bạc Đàn voi đá nhấp nhô

Sông cho anh làm thơ Về sức gầm của sóng Về tầm cao chiều rộng Những thiết kế công trình

Bình minh trên công trường Mở ra trên dòng thác Nguồn than trắng vô biên Nước reo thành điệu nhạc

Dòng tơ và dòng thác Sao gắn bó với nhau Áo lụa sáng đèn màu Đêm liên hoan em hát

Cuộc đời lên bát ngát Chúng mình đi dựng xây Anh lại gặp em đây Hai dòng sông họp bạn

Xem thêm: 8 bài thơ 4 chữ về quê hương – Một làng quê Việt Nam yên bình, mộc mạc

1.4 Bài thơ Nhớ con sông quê hương – tác giả Tế Hanh

Quê hương tôi có con sông xanh biếc Nước gương trong soi tóc những hàng tre Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè Toả nắng xuống lòng sông lấp loáng Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi? Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi! Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ Sông của miền Nam nước Việt thân yêu Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy Bầy chim non bơi lội trên sông Tôi giơ tay ôm nước vào lòng Sông mở nước ôm tôi vào dạ Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển Vẫn trở về lưu luyến bên sông Hình ảnh cô em đôi má ửng hồng… Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam” Tôi nhớ không nguôi ánh sáng màu vàng Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc Tôi nhớ cả những người không quen biết… Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy Hình ảnh con sông quê mát rượi Lai láng chảy, lòng tôi như suối tưới Quê hương ơi! lòng tôi cũng như sông Tình Bắc Nam chung chảy một dòng Không gành thác nào ngăn cản được Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước Tôi sẽ về sông nước của quê hương Tôi sẽ về sông nước của tình thương.

1.5 Bài thơ Năm tháng rã rời như cánh cửa – tác giả Nguyễn Thiên Ngân

Thoáng chốc mà kìa đã hết năm Cánh đào năm trước chửa tàn xong Bài ca xuân cũ còn chưa tắt Khói còn tha thiết toả mù sông.

Kìa ai vai cứng sần như đá Đã thản nhiên quen chuyện gánh gồng Chiều nay ghé mặt soi gương nước Mắt buồn như đựng chín dòng sông.

Kìa ai vai mỏng gầy như lá Đường chẳng ai về chung gió mưa Mảnh trăng xanh buốt cài trên tóc Tri kỷ đâu ai bảo em chờ…

Kìa ai cay mắt mà quên khóc Hẳn mất nhiều hơn có thể ngờ. Kìa ai trống rỗng, thân phiêu hốt Chắc còn trong túi ít câu thơ?!

Năm tháng rã rời như cánh cửa Hết mở ra thôi lại đóng vào Ta có cuộc đời ta sấp ngửa Trùng ngộ cuồng say với ly tao.

1.6 Bài thơ Dòng sông thơ – tác giả Thiên Ân

Dòng sông thơ ngực no tròn thiếu nữ Hương phù sa bồi đắp mãi tháng năm Những đường cong mơn mởn dòng tình tự Rạo rực cháy lên giấc mộng đêm rằm

Dòng sông thơ dệt vì sao ngập lối Đáy nước long lanh phủ bóng hẹn hò Không gian ba chiều đưa tình vào tối Phong sương dặm trường ai gánh âu lo?

Dòng sông thơ xanh xanh màu ngọc bích Chảy âm thầm ngày tắm mát giai nhân Những đợt sóng lăn tăn muôn thỏa thích Lạ và quen phút chốc lại hóa gần

Dòng sông thơ chở con đò từ ngữ Ý đẹp, lời hay, triết lí văn chương Chở bóng tương lai, nẻo về quá khứ Ngổn ngang hiện tại, đậm nét vui buồn

Dòng sông thơ bàng bạc thời xa vắng Anh thương em dấu lặng của tâm hồn Đất ôm trời thương dùm chùm hoa nắng Trôi khẽ khàng đậu kín bóng hoàng hôn

Xem thêm: Ngắm nhìn vẻ đẹp kiều diễm mỹ lệ của hoàng hôn qua những dòng status buồn tâm trạng…

1.7 Bài thơ Sông quê vẫn vậy – tác giả Nguyễn Đình Huân

Sau bao năm con sông quê vẫn vậy. Lãng đãng hiền hoà xuôi chảy về đông. Phía xa xa có vạt cải ven sông. Đã rực rỡ hoa trổ bông rồi đó.

Hoa cải vàng tươi rung rinh trong gió. Thời gian nhạt nhoà nỗi nhớ không phai. Một buổi chiều đông cuối tháng mười hai. Người bỏ đi ta vẫn hoài thương nhớ.

Quay về đây lang thang trên lối nhỏ. Bàn chân trần bước trên cỏ ven đê. Chiều mùa đông gió bấc lạnh tái tê. Người xưa ơi có quay về bến cũ.

Ta cùng nhau đi lật tìm quá khứ. Ký ức đầu đời ấp ủ trong tim. Thời gian bay xa như một cánh chim. Kỷ niệm cũ đã chìm trong dĩ vãng.

Ta về đây sau bao nhiêu ngày tháng. Nhớ về một thời lãng mạn thuở xưa. Chợt cô đơn lạnh giá gió đông lùa. Người xưa ơi sao vẫn chưa trở lại.

1.8 Bài thơ Lời dòng sông quê – tác giả Thanh Hà

Sông có biết ngàn năm con sóng gọi Lời thiết tha vọng biển cả xa xôi Chân trời xanh mây lặng lẽ cứ trôi Gió thổn thức tơi bời ngày giông bão

Xem thêm:: Thơ ghen vì yêu

Con sông quê bao mùa thương sắc áo Chở tình yêu khao khát của lứa đôi Chiều đôi bờ tim tím lục bình trôi Như nỗi nhớ muốn gửi về bên nớ

Đêm trên sông câu hò ngân nức nở Chạnh lòng ai một khúc nhạc ly hương Nhịp chèo khua tan vỡ ánh trăng buông Cho tiếng cuốc vọng buồn đêm khuya vắng

Hạt phù sa sông vun bồi thầm lặng Cho đồng xanh nắng rải gọi mùa vui Ai xa quê mà không chút bùi ngùi Theo con nước lòng xuôi về đất mẹ.

1.9 Bài thơ Dòng sông quê tôi – tác giả Nguyễn Sông Tiền

Quê tôi có một dòng sông Phía đông của một cánh đồng phì nhiêu. Dòng sông thơ mộng mỹ miều Mềm như một dải lụa điều vắt qua.

Dòng sông đem lại phù sa Cho đồng lúa tốt, cho ta mùa vàng. Dòng sông bên những bản làng Là tri, là kỷ hàng ngàn năm nay.

Dòng sông nước có vơi đầy Như người cũng có những ngày buồn vui. Dòng sông cuốn nước về xuôi Đem dòng nước mát dưỡng nuôi ruộng đồng.

Quê tôi có một dòng sông Chiều hôm bên ấy đứng trông bên này. Câu hò ai đó vút bay Gửi tình theo gió hẹn ngày xuân sang…

1.10 Bài thơ Tôi thấy mình…- tác giả Lâm Thị Vỹ Dạ

Tôi thấy mình như bầu trời thấy mình qua dòng sông Mảnh vỡ các vì sao – triệu thiên thạch lao tung rơi rụng ánh sáng biến thành mầu đen ánh sáng chết bốn vạn năm sau mới thấy!

Tôi thấy mình như bầu trời thấy mình qua dòng sông Những đám mây ướt mềm ngũ sắc Những đám mây đủ hình hài kỳ lạ Tan hiện như cõi người cổ kim lớp lớp…

Tôi thấy mình như bầu trời thấy mình qua dòng sông Gió thì thầm, gió hắt, gió rên rỉ Gió vò nhàu từng cơn mưa Gió thăng hoa chính mình Rồi lâng lâng nhẹ lướt Điệu hát muôn đời sắc sắc không không

Tôi thấy mình như bầu trời thấy mình qua dòng sông Mặt trời bừng lên đỏ chói rực rỡ mãnh liệt Vậy mà có lúc chẳng thể nào xuyên nổi đám mây đen ánh sáng bị giam cầm ư? Không! Sức mạnh phù du chỉ là thoáng chốc!

Tôi thấy mình như bầu trời thấy mình qua dòng sông Muôn đời im lặng Vầng trăng xanh biếc Trái tim dịu dàng Dịu dàng đến tận cùng trong suốt

Ước gì Anh là dòng sông Cho em soi thấy mình như trời cao rộng

Ước gì Anh là dòng sông Để tận cùng anh em gặp chính mình.

1.11 Bài thơ Như dòng sông và chiếc lá – tác giả Huỳnh Ngọc Anh Kiệt

Như dòng sông ta miệt mài đi mãi Ra biển khơi không quay lại đầu nguồn. Trong lòng ta chất chứa những ưu buồn… Lúc phẳng lặng…lúc sóng dâng cuồn cuộn…

Như chiếc lá rời cành bay theo gió Bay về đâu ta chẳng biết về đâu?! Một thoáng vui lặng lẽ vỡ tan mau Chỉ lắng đọng nỗi niềm đau bất tận…

Xem thêm: Tổng hợp những bài thơ hay về biển vừa sâu sắc, vừa đong đầy cảm xúc

2. Thơ về dòng sông tuổi thơ

Đứng trước con nước hiền hòa đong đầy kí ức thuở nhỏ hồn nhiên, tâm hồn mỗi người hẳn không khỏi thổn thức khi ngân nga vần thơ về dòng sông tuổi thơ này.

2.1 Bài thơ Hai dòng sông – tác giả Từ Nguyễn

Con sinh ra từ hai dòng sông Sông Hương quê cha, sông Trà quê mẹ Một dòng sông trầm ngâm suy nghĩ Còn dòng kia bát ngát yêu thương! Hai con sông quê gộp lại đắp dòng Tương Để khiến xui cõi lòng con đau đáu Chiều bên sông Trà ngóng Mỹ Khê yêu dấu Chạnh nhớ về một dòng khác nơi xa… Hai con sông chung nỗi thiết tha Gieo vào đời con niềm yêu sâu đến lạ! Nửa xứ Quảng nghe nồng nàn, hối hả Huế thương thương trong nhung nhớ diết da Hai con sông nối quê mẹ, quê cha Để hôm nay con về bên cầu Trà Khúc Đem nỗi Huế trải bên sông rưng rức Mượn chút hiền hòa xoa cho dịu niềm đau Xin một lần cho dòng nhớ gặp nhau Cho người đi quya về tìm ký ức Nỗi buồn xưa thôi không còn day dứt Đừng cách chia: đây giang vỹ, đó giang đầu…

2.2 Bài thơ Dòng sông ấu thơ – tác giả Chu Minh Khôi

Trời xanh về phía biển Tôi xanh về sông quê Chiều tắt gió lục bình tha thướt tím Tuổi thơ tôi giờ gửi ngọn chòng chành.

Chèo ký ức về dòng sông ấu thơ Tháng năm miên man chảy Mòn vẹt vành trăng nước xói Múc từng gáo sông làng.

Lấy mùa thu gội tóc cho sông Lấy lục bình nhuộm tím mắt sông Sông mang hơi thở của tôi về biển Thản nhiên đi qua lời thề.

Đêm cả tin vục tay vào cơn mê Bờ tre xanh không còn chải tóc Câu thơ ngã vào mùa thu Thảng thốt lời mẹ ru rắc đầy triền sông vắng.

Chèo ký ức về dòng sông ấu thơ Tháng năm miên man chảy Thuở mười sáu gội đầu lá sả Nước sông thơm đến tận bây giờ.

Sông vặn mình khuyết vào phía giấc mơ Chỉ còn lại một bờ cho miền nước chảy Tôi dại khờ bấu vào cơn gió xoáy Lở hết mình bồi đắp một bờ xa.

Xem thêm: Thả hồn phiêu lãng với 35 bài thơ về mây hay và lãng mạn

2.3 Bài thơ Nhớ sông quê – sưu tầm

Thuở tới trường mở trang sách nhỏ Thích thuộc lòng những vần thơ hay Dù đi xa và lớn lên chăng nữa Thơ vẫn cùng ta theo mãi tháng ngày…

Quê hươ­ng tôi cũng có sông xanh biếc Nước sông trong soi bóng hai hàng tre Cùng ra sông tắm buổi trư­a hè Sông ôm nắng trộn vào dòng lấp loáng…

Tôi biết sông giữ được ngày được tháng Giữ bao nhiêu kỹ niệm tuổi thơ tôi Sa Lung ơi, con sông của quê tôi Bài thơ xư­a như lòng tôi nay vậy!

Và giờ đây tấm lòng nơi xa ngái Nhớ sông quê, nhớ cả tuổi thơ Tôi đi xa, xa mãi tới tận giờ Sông bên lở, sông bên dòng bồi đắp Càng thêm nhiều nhữ­ng tháng ngày đã mất Và ra đi mãi mãi tuổi thơ rồi!

Sa Lung ơi! Lòng nhớ mãi khôn nguôi Như­ phù sa bồi thêm xanh bến bãi Sông yêu ơi tôi mong ngày trở lại Sa Lung sẽ ôm tôi vào lòng Như­ tôi đã ôm Sa Lung vào dạ…

Dòng sông xanh vỗ về lên má Như Mẹ yêu ta vuốt ve hôm nào Dòng sông ơi như­ nuốt giọt lệ trào Tôi muốn hoà lòng tôi vào dòng sông đó.

Sa Lung ơi thân thươ­ng rất đỗi Ở nơi xa sông in dấu trong ta ơi dòng sông thân thiết mặn mà Giữa hai hàng tre ngày nào rộn tiếng chim tồ-rôộc Buổi trư­a hè cùng bạn ra bên nước Bắt con coòng và tắm lặn cùng vui Trèo tre cao bắt trứng chim con Vắt vẻo trên cành nghe tiếng ru gió trớn…

Sa Lung ơi, bao năm xa. Giờ đây ta đã lớn Và cả khi trở về. Ta vẫn là đứa bé

Xem thêm:: Những câu thơ hay về tình mẹ ông bà

Bé bỏng vô cùng Giữa sông nước quê hươ­ng.

2.4 Bài thơ Nhớ sông quê – tác giả Song Trà

Giờ lớn rồi…đường đời ta muôn ngả chợt một chiều nhớ quá tuổi còn thơ nhớ dòng sông quê sóng vỗ đôi bờ con đò cũ đợi chờ trên bến vắng

Ôi!. con sông mãi trôi trong thầm lặng xuôi về đông chở nặng mảnh hồn quê chở đời ta qua mấy lượt đi về chở bóng mẹ ven đê sau buổi chợ

Tôi về đây đứng bên bờ sông lỡ ”nhớ người xưa ai mở nước nơi này” phút lặng thầm cho cò duỗi cánh bay xin hít thở ngất ngây hương lúa mới

Và được biết bao ngày sông vẫn đợi hình bóng mình in với mảnh trăng xưa vẫn lục bình theo con nước đong đưa vẫn dáng cũ hàng dừa soi bóng nước

Tôi mơ ước thời gian xin quay ngược được trở về ôm nước thuở còn thơ và nhìn theo con nước lặng như tờ thả thuyền giấy xa bờ rồi trôi mãi

Nhớ sông lắm, mỗi lần tôi trở lại soi mặt mình, chải lại mái tóc thưa thấy mình già…mà sông vẫn như xưa vẫn xanh mãi như chưa lần có tuổi…

2.5 Bài thơ Con sông quê – tác giả Nguyễn Văn Dũng

Tôi đã ước một chiều nào trở lại Nơi sóng vờn gắn bó tuổi thơ tôi Xa dòng sông hơn bốn chục năm rồi Sao vẫn nhớ cả một trời đất mẹ.

Ơi bến cũ bao buổi chiều đám trẻ Đợi thuyền về chí chóe bám đu chơi Những đêm hè da diết tiếng ru hời Nghe sóng nước bỗng rơi hàng lệ nhỏ .

Nhìn cánh vạc phía xa vờn trong gió Thương kiếp cò lặn lội mé ven sông Hiểu sớm nao mẹ vác cuốc ra đồng Là cây mạ đã ngậm dòng nước mát .

Con thuyền nhỏ nghe sóng ru rào rạt Có bao lần nhớ bờ cũ hát không Kỉ niệm xưa cứ dồn dập chất chồng Xôn xao lạ làm ta lòng muốn khóc.

2.6 Bài thơ Chợt nhớ – tác giả Anh Đại Võ

Con sông quê bao đời luôn lặng lẽ Chở ước mơ tuổi trẻ thật êm đềm Bao năm rồi còn ghi dấu trong tim Lòng chợt nhớ ướt mềm trong kí ức.

Nơi bến cũ một thời tôi thổn thức Cùng bạn bè nô nức với trò chơi Nghe câu hò cô lái khẽ buông lơi Say giọng hát ru hời tình đất Mẹ.

Lăn tăn sóng theo nhịp chèo nước rẽ Có hàng dừa in dáng vẻ chân quê Và cùng ai hứa vẹn giữ câu thề Xong mùa vụ yên bề chung hạnh phúc.

Rồi thời gian lắt lay muôn trầm khúc Những bộn bề lắm lúc bỗng quên mau Lắng lòng thương chợt nhớ đến nghẹn ngào Cay khoé mắt khát khao tìm về lại.

Xem thêm: Tuyển tập 28 bài thơ lục bát về Mẹ – người phụ nữ tuyệt vời nhất thế gian

2.7 Bài thơ Dòng sông thuở ấy – tác giả Trường Phong

Lục bình hoa tím bồng bềnh Nổi trôi ngày tháng đầu ghềnh cuối sông Yêu hoa nước chảy mênh mông Cho thêm tươi thắm cho nồng hương quê Qua sông hạ đón thu về Cho ta say đắm cơn mê giữa dòng Tuổi thơ cùng bạn tắm sông Ngây ngô ngụp lặn cuồng ngông dại khờ Dòng sông nước chảy lửng lờ Ru ta từ thuở tuổi mơ mây hồng Dòng sông sớm đục chiều trong Rửa phèn cho lúa mạ đồng thêm xanh Dòng sông trãi ánh trăng thanh Để ta yêu mãi tuổi xanh thuở nào Dòng sông con nước ngọt ngào Nuôi ta khôn lớn xậm màu nắng mưa Dòng sông rộn rã ngày mùa Quê ta dậy sớm thi đua cấy cày Dòng sông nước bạc rẽ hai Tôm cá lớn rộ dân chài ấm no Dòng sông uốn lượn quanh co Đàn trâu uống nước, mẹ cò mớm con Đáy sông nước chảy chẳng mòn Phù sa màu mỡ lại còn phì nhiêu Xa quê thương nhớ cánh diều Nước ròng nước lớn sớm chiều nuôi dân Dòng sông gội rửa bâng khuâng Xa xa thấp thoáng cánh buồm nhấp nhô Thuyền ai sóng vỗ gió xô Chở bao kỷ niệm ấu thơ sang bờ Nắng chiều lóng lánh vần thơ Thấy lòng xao xuyến giấc mơ học trò…

2.8 Bài thơ Có một dòng sông – tác giả Tô Chí Tự

Có một dòng sông rất diệu hiền. Lững lờ, ôm trọn tuổi hoa niên. Đôi bờ man mác ngàn hoa dại. Đón bước chân ai tránh nắng hè!

Có một dòng sông biết dỗi hờn. Tràn dâng lũ lụt khắp làng thôn. Cho em hờ hững không tìm đến. Cho suốt năm canh giấc ngủ vờn!

Có một dòng sông biết dối dang Âm thầm đưa mãi khách sang ngang. Kể từ dạo ấy thuyền xa bến. Nào có ai hay kẻ lỡ làng!

Có một dòng sông biết đợi chờ! Mặc cho năm tháng cứ thờ ơ! Mặc cho bèo dạt không bờ bến. Suốt kiếp dòng trôi chẳng hững hờ!

Có một dòng sông! một dòng sông! Vẫn trôi ầm ĩ mãi trong lòng. Lắm khi nhiễu cả tâm hồn…ấy! Đốt sáng đêm đen lửa nhớ mong!

Chiều nay nhớ quá dòng sông cũ! Với cả tâm tư, cả nỗi lòng! Người đi qua lại ven bờ ấy… Có thấy chạnh lòng với khúc sông?!!!

2.9 Bài thơ Dòng sông tuổi thơ – tác giả Bảo Cường

Mẹ sinh ra con bên dòng sông Sông hiền hòa xuôi về trăm ngả Hàng cau già nở hoa trắng xóa Chiều nhẹ rơi thoang thoảng mùi hương Con lớn lên theo lời ru của mẹ Giọng hò đưa nâng từng bước con lên Lời ru buồn, buồn như thân mẹ Cha một đời…theo vận nước lênh đênh Mẹ sinh ra con bên dòng sông Có cánh đồng lúa vàng trĩu hạt Cánh cò trắng khói chiều bảng lảng Đôi gánh đi về tóc mẹ bay bay Mẹ sinh ra con bên dòng sông Câu ca dao nuôi con khôn lớn Những dòng sông vẫn xuôi về biển Con nửa đời nổi trôi theo sông

2.10 Bài thơ Người mang tên dòng sông – tác giả Vũ Kim Thanh

Có một dòng sông tôi yêu từ thơ ấu Ðến bây giờ lại gặp lại dòng sông Vẫn nhẫn nại chở phù sa sự sống Toả muôn nơi nuôi dưỡng các cánh đồng Tôi tự hỏi đời thường hay aỏ mộng Trái tim tôi rung động bởi dòng sông Con sóng Hồng vỗ vào đời hưu quạnh Càng tăng thêm sức mạnh trổ hương nồng Miền đất lạ nhánh thơ gầy mơ mộng Cám ơn người…mang đến một dòng sông.

Xem thêm: Tuổi thơ ơi, cho tôi một lần được quay trở về…

3. Thơ tình về dòng sông

Mượn tiếng thơ tình về dòng sông để gửi gắm vào đó biết bao niềm thương nhớ, dù con nước có lúc vơi lúc đây, chứ nghĩa tình trao nhau vẫn luôn dạt dào không ngơi nghỉ.

3.1 Bài thơ Dòng sông ở lại – tác giả Hoàng Thái Sơn

Dòng sông thơ mộng tắm màu xanh In bóng trời trong bỗng dịu lành Con thuyền lướt nhẹ trong chiều vắng Một khúc dân ca đắm hồn anh.

Dòng sông tha thiết nối biển khơi Nâng bước em đi tận cuối trời Con nước trầm ngâm,hoàng hôn xuống Chợt thấy mi em đọng giọt buồn

Em đi rồi dòng sông ở lại Trong lòng anh nổi sóng nhớ thương Chiều chiều đứng dưới hàng dương Ngóng trông bến cũ,người thương không về Sáo diều dìu dặt bờ đê Anh chôn hẹn ước, lời thề năm xưa Sao trời lại lắm cơn mưa Để dòng sông khóc tình xưa cho người.

3.2 Bài thơ Dòng sông lang thang – tác giả Hoàng Thái Sơn

Anh là dòng sông lang thang trôi Em là ngọn sóng đang chơi vơi Khi qua thác vắng sông gầm thét Bởi trái tim anh mất em rồi,

Anh đang bơ vơ trên trái đất Tìm em trong đáy thẳm,lòng sâu Hỏi trăng ,trăng buồn và lặng lẽ Hỏi mây, mây khóc dưới trời ngâu.

Nỗi buồn sâu lắng sau màn sương Âm thầm chôn dấu những nhớ thương Nỗi đau đỉnh điểm-hoàng hôn xuống Cháy bỏng tâm hồn-lúc nắng lên

Em đã đĩ xa, đi rất xa Ngọn sóng đưa sông về với biển Cho tình yêu rộng lớn bao la Ươm mầm xanh khát vọng đời ta.

3.3 Bài thơ Bến nước tình xa – tác giả Phú Sĩ

Xem thêm:: Những câu thơ cuộc sống 6 chữ

Trách làm chi…khi em đã đi rồi… Vùng kỷ niệm giờ còn nơi tiềm thức Dòng sông quê đã bao đời trong đục Có bao giờ sông ngừng chảy vì em…. Rặng mù u giờ cũng đã úa mềm Thương cánh bướm bỏ làng đi biệt xứ Con sông quê tiễn chân người lữ thứ Thuyền mãi chờ sao chẳng thấy người xưa Em đi rồi…còn lại mảnh trăng thưa Đêm mùa thu soi ánh vàng chan chứa Con chim quốc gọi tiếng sầu nức nở Lời nghẹn ngào một thuở khúc tình say Em đi rồi…trên bến nước chiều nay Nghe vọng lại tiếng ru buồn khắc khoải Cầu hò xưa tình mẹ cha vụng dại Hương bưởi nồng sao trống vắng vòng tay…. Em đi rồi…chẳng mong một ngày mai… Vùng ký ức…dệt khúc tình ân ái Gió gọi mây một ngày bay xa mãi Nhắn đôi lời…gửi lại cuối mùa thu…

Xem thêm: Cõi lòng tan nát trước những status chia tay thấm đẫm nước mắt

3.4 Bài thơ Hỏi rằng có mấy dòng sông – tác giả Nguyễn Thế Phong

Em hỏi anh rằng có mấy dòng sông Anh giật mình, làm sao anh nhớ hết Có một dòng sông tuổi thơ lặn hụp Rong ruổi chơi đùa, con nước đong đưa

Dòng sông của cha tảo tần mưa nắng Dòng sông mẹ hiền mòn mỏi thanh xuân Con lớn khôn lên theo từng cơn nước Trắng ngập bờ bao, phơi cạn bãi bồi

Có những dòng sông loanh quanh bờ lá Mang ngọt phù sa tưới mát ruộng đồng Tôm cá vui đùa mâm cơm ấm dạ Trẻ thơ vô tư chân sáo đến trường

Có những dòng sông một thời binh lửa Là mẹ hiền tưới mát những hờn căm Ôm những đứa con vào lòng sông mẹ Thù hận nguôi quên, bầu bí chung giàn

Có những dòng sông đưa người đi biệt Giòng nước trôi xuôi chẳng trở lại nguồn Cây lá đôi bờ lặng buồn không nói Đếm những mùa trăng, hứng gió mưa sa

Sông ơi, sông ơi, muôn đời sông chảy Ôm theo bao nhiêu câu chuyện vui buồn Đời như sông, xuôi dòng trôi, trôi mãi Bước chân đi, là đã…biệt ly rồi…!!!

3.5 Bài thơ Có một dòng sông như thế – tác giả Nguyễn Thành Dũng

Có một dòng sông anh chưa đặt tên Chảy giữa hai bờ hư thực Bờ bên anh – mòn mỏi trong ký ức… Bờ bên em – chưa tới được bao giờ!

Có một dòng sông chảy giữa những vần thơ Vui buồn làm nên con sóng Khi chống sào thả hồn mơ mộng Chợt thấy tháng năm phù du…

Có một dòng sông anh vẫn tôn thờ Những nụ hôn để dành từ kiếp trước Và khát vọng gói trong lời nguyện ước Anh lỡ làm rơi chìm xuống đáy sông…

Có một dòng sông khắc khoải chảy trong lòng Đò cập bến, bờ quay lưng, ngoảnh mặt Điều cầm được còn tuột tay đánh mất! Sông hững hờ dòng lạ, dòng quen

Có một dòng sông chảy giữa anh và em Dòng sông ấy đã không về tới biển Nước trôi đi cuốn theo bao kỷ niệm Đâu rồi bờ bến trông mong?…

3.6 Bài thơ Tình đôi mình tinh khôi – tác giả Trần Minh Hiền

Ai cũng có ước mơ Em chỉ cần anh thôi Dòng sông còn duyên nợ Tình đôi mình tinh khôi

Ai cũng có bồi hồi Em chỉ cần tình yêu Dòng sông còn chảy vội Tình đôi mình bao nhiêu

Ai cũng có mọi điều Em chỉ cần hiến dâng Dòng sông còn thấu hiểu Tình đôi mình lâng lâng

Ai cũng có tinh thần Em chỉ cần hy vọng Dòng sông còn hấp dẫn Tình đôi mình mênh mông

Xem thêm: 25 bài thơ tình bất hủ Việt Nam càng ngẫm càng thấy hay và sâu sắc

3.7 Bài thơ Bài thơ Dòng sông anh – tác giả HoaTiNA

Nơi em sinh ra không có một dòng sông Sông chỉ có trong lòng em khi bắt gặp tình anh tha thiết Xót đau một chiều xưa tiễn biệt Đưa người con gái qua đò… Khoan nhặt dìu nhau nghe trọn vẹn câu hò Để thương dòng sông trong lòng anh mãi chảy Em biết chứ – sông ngàn đời vẫn vậy Có bao giờ thôi chảy – đúng không anh?… Bên trời xa cánh buồm nhỏ mong manh Mang nặng khát khao đi tìm hạnh phúc Dòng sông xưa uốn khúc Nặng lòng con nước đầy vơi… Câu hát thủa nao cất chẳng nên lời Nghẹn giữa đôi bờ sông vắng Thương cánh hoa trôi bên dòng sông trĩu nặng Biết sẽ về đâu… Em sẽ vẫn mong chờ một bến sông sâu Đủ để cuốn em đi giữa bộn bề cuộc sống Dòng sông nơi anh biết có khi nào đủ rộng Để cuốn cả đời em?…

3.8 Bài thơ Em là dòng sông không hề cạn bao giờ – tác giả Trần Minh Hiền

Em là dòng sông không hề cạn bao giờ Mãi cho anh thi hứng dạt dào Ôi thi ca ngạt ngào như duyên nợ Anh yêu em yêu cả dâng trào

Em là dòng sông vượt qua ngàn giông bão Mãi cho anh hạnh phúc tuyệt vời Ôi âm nhạc nhiệm mầu không phiền não Anh yêu em yêu cả cuộc đời

Em là dòng sông biết dịu dàng chờ đợi Mãi cho anh giác ngộ dưới bầu trời Ôi hội hoạ diệu kỳ trong ngày mới Anh yêu em yêu cả mọi thời

Em là dòng sông tự tại và thơ thới Mãi cho anh tất cả tấm lòng Ôi nghệ thuật văn chương và thế giới Anh yêu em yêu cả chú còng

3.9 Bài thơ Anh là dòng sông – tác giả Giotnangmuathu2007

anh là dòng sông quê. thấm hồn em lai láng. mùa mưa mùa nước cạn sông vẫn hiền như xưa.

ôi con sông xưa kia. đã một thời giông tố. ai qua sông còn nhớ. lệ rơi trong nhạt nhòa.

một buổi chiều chia xa. em nghe người ta kể. sông đã mang dòng chảy lửng lờ theo hoa chơi.

ngậm ngùi nhìn trăng rơi em thả trôi dòng chảy. tạm biệt sông từ đây. năm tháng qua lạnh lùng

tuổi ngây thơ bừng tỉnh thật giả giữa vàng thau. em hiểu sông đã muộn. cuộc đời chẳng cho nhau..

sông vẫn như ngày ấy. em nuốt giọt lệ sầu. xin sông đừng giận nhé ta vẫn lòng cho nhau.

em xin làm dòng chảy. cuồn cuộn dòng sông anh hãy như ngày xưa nhé. em yêu sông nguyên lành

anh là một dòng sông. giữa hồn em lai láng. hòa trong làn nước mát. trên quê hương..ngỡ ngàng

Ôm ấp những con sóng của sông như mở lòng ôm lấy cuộc đời vẫn còn nhiều ngổn ngang, gian khó ngoài kia. Tha thiết yêu những vần thơ về dòng sông để nhắc lòng mình hãy bao dung và nâng đỡ nhau tìm đến bến bờ bình an, bạn nhé!

Sưu tầm

Nguồn ảnh: Internet, Lê Thanh Thu, Khương Bino, Nguyễn Anh Đức

Related Posts