Những câu thơ hay về thịt dê

QĐND – Tối hôm trước, câu lạc bộ thơ “Hương sắc quê mình” liên hoan “Tống Ngọ nghênh Mùi”, ăn thịt dê ở quán Xuân Be. Sớm hôm sau, không ai bảo ai, các thi hữu cùng đến nhà thi huynh Tình Bằng-Chủ nhiệm câu lạc bộ, mở cuộc bình thơ về con dê. Hóa ra đêm qua các vị đều bị “dê làm”…

Tác phẩm được chọn là bài “Phừng phừng”:

Tái dê chấm với tương gừng

Đêm nằm nó mới phừng phừng như dê.

Xem thêm:: Những câu thơ chữ hán hay về tình yêu

Người ơi! Người ở đừng về!

Tối mai ta lại thịt dê tương gừng.

Mở đầu, các thi hữu đều thống nhất cho rằng bài thơ “Phừng phừng” có giá trị văn hóa ẩm thực. Tái dê chấm tương gừng đúng là đỉnh cao hương vị. Một bác đề xuất, nên bổ sung hai câu về loài dê vào cuối bài thơ “Con gà-lá chanh” vốn có trong dân gian, để thành như sau:

Con gà cục tác lá chanh

Con lợn ủn ỉn mua hành cho tôi

Xem thêm:: Thơ 4 câu hay nhất

Con chó khóc đứng khóc ngồi

Bà ơi đi chợ mua tôi đồng giềng

Con dê rút ví lấy tiền

Xin bà: Cứ phải đầu tiên tương gừng.

Mọi người vỗ tay rào rào! Ai cũng khen câu thơ bổ sung rất chi là… hợp thời, phá bỏ cơ chế “xin-cho”…

Xem thêm:: Những câu thơ hay về tình cha con 18 tuổi

Câu thứ hai: “Đêm nằm nó mới phừng phừng như dê”. Câu này tuyệt phẩm ẩn dụ. Không nói ai nằm, cái gì phừng phừng. Nhưng ai cũng hiểu đó là các thi hữu vừa ăn thịt dê chứ còn ai vào đấy nữa. Tất cả cùng cười.

Đang đà phấn chấn, các thi hữu cùng vỗ đùi đánh “bốp” rồi đồng thanh diễn ca theo điệu “Cò lả”: Tái dê, dê chấm với, (chứ) với tương gừng/ Đêm nằm, (là) nằm nó mới, (mới) phừng phừng, (là) phừng như dê/ Tình tính tang, (là) tang tính tình/ Dân làng rằng, (chứ) dân làng ơi, rằng có đúng, (là) đúng hay không? (Chứ) rằng có đúng, (là) đúng hay không?/ Người ơi! Ơi người ở, (chứ) ở đừng về/ Tối mai, (là) mai ta lại, tái dê (là) dê tương gừng/ Tình tính tang, (là) tang tính tình/ Dân làng rằng, (chứ) dân làng ơi, rằng có đúng, (là) đúng hay không? (Chứ) rằng có đúng, (là) đúng hay không?

Chủ nhiệm Tình Bằng cao hứng đưa cái cằm có bộ râu đẹp ra phía trước, vuốt vuốt, đắc chí: “(Chứ) rằng có đúng, (là) đúng hay không?”. Bỗng phu nhân từ trong bếp lao ra: “Thưa cụ! Tương với gừng nhà không thiếu. Tối mai, em mua cả con dê về làm tái cho cụ xơi, rồi cụ cứ ở nhà như… đêm hôm qua ấy. Không phải người ơi, người ời gì nhé!”. Rồi bà tiếp thêm câu chuyện một cách dí dỏm mà không kém phần “đáo để”, khôn ngoan: Trâu bò, bò thì đã, (là) đã có thừng/ Riêng dê, (là) dê phải xích, để đừng (là) đừng phá rau!/ Tình tính tang, (là) tang tính tình/ Dân làng rằng, (chứ) dân làng ơi, rằng có đúng, (là) đúng hay không?/ (Chứ) rằng có đúng, (là) đúng hay không?

Miệng hát, tay bà nâng từng chén hạt mít đựng chút rượu quê cho từng người. Cò lả “phừng phừng” nối dài dài làm xóm nhỏ đầu Xuân càng thêm tưng bừng, vui vẻ.

PHẠM XƯỞNG

Related Posts