Những câu thơ hay về tình yêu đôi lứa

Hãy cùng đọc “Những bài thơ về tình yêu đôi lứa hay và ý nghĩa” để có thể gột rửa tâm hồn, khiến nỗi đau trở nên nhẹ nhàng, đẹp hơn…

Trên đời ít ai sống được mà không yêu, mà yêu thì ít ai được toại nguyện, phần lớn là đau khổ.

  • Đau khổ vì yêu một ai đó nhưng không được đáp lại.
  • Đau khổ vì không môn đăng hậu đối.
  • Đau khổ vì chia tay
  • Giận dỗi nhau cũng đau khổ…

Tình yêu thật là mong manh, người ta ví nó như con chim non vậy, cho ăn nhiều quá bội thực chết, mà cho ăn ít quá cũng chết.

Có người giải tỏa nỗi buồn bằng rượu, có người chọn kết thúc cuộc đời. Đó là những cách thật cực đoan. Còn như một số người khác, chọn lựa an ủi trái tim đang rỉ máu của mình bằng Thơ.

Em về

Chia tay ta rẽ hai đường Hoa thơm trải thảm em nhường anh qua Em về mưa lệ nhạt nhòa Trăm năm chưa hết đã xa nghìn trùng

Mấy ngàn ngày nỗi đau chung Dày vò giấc ngủ lưng chừng ước ao Đêm bệnh viện.. gió lao xao Thẳm sâu gào thét lẽ nào… đời ơi !

Mấy mươi năm .. mấy ngày cười ? Thấy trăm khổ ải niềm vui cạn dần Đường dài lắm nỗi gian truân Cũng vì nợ nghiệp dương trần trả vay.

Sáng nay tiếng nhạc bên tai Nhẹ nhàng tâm thoát trần ai ưu phiền Trong sương sớm.. tĩnh tọa thiền Tu tâm hành thiện bình yên mai này.

Kim Thoa

Bến Mơ

Đưa nhau về bến Mơ Trong sương khói vật vờ Bồng bềnh mây với nước Dập dìu câu ầu ơ

Đưa nhau về bến Mơ Gợn chi chút hững hờ Trăng rạn buồn đáy nước Lăn tăn tình bơ vơ

Đưa nhau về bến Mơ Cánh buồm non lững lờ Tiếng cuốc treo đầu gió Thẫn thờ! Ơi bến Mơ.

Tác giả: Lưu Giao

Tình yêu với tôi là như thế

Xưa trở về đây trong tình yêu Giấc mơ đằm thắm lòng phiêu xiêu Nhưng nay sương khói đã che phủ Mập mờ như hình gió liêu phiêu

Tình yêu với tôi là như thế Mãi mãi mơ hồ theo tháng năm Chìm vào dòng đời trôi bất định Với một nỗi niềm buồn xa xăm…

Tôi mãi là người đi trong mơ Dù biết cuộc đời không phải thơ Tôi vẫn trôi theo dòng vô thức Dù biết rằng nó không bến bờ

Nay trở về đây trong lặng câm Buồn chán chỉ muốn lao xuống sông Nhưng thấy bầy vịt kêu quàng quạc Chúng bảo tôi rằng: “Ê! thằng hâm!”

Buồn chán tôi quát đàn lợn un Chúng kêu ủn ỉn bảo tôi điên Chỉ có một con là im lặng Nhìn tôi với vẻ đầy yêu thương!

Vĩnh biệt tình yêu! Vĩnh biệt em! Hãy cứ coi tôi: người không quen Cuộc sống tuôn trào muôn dòng lệ Tất cả lại về trong lãng quên!

Nam Minh

Tình anh – Tình em

Yêu người buổi gặp đầu tiên Làn môi mắt biếc nhung huyền đẩy đưa Để anh say đắm như vừa Từ trong giấc mộng đêm mưa giật mình

Hỏi rồi nàng lại nín thinh Đành ôm sầu nhớ thân hình bơ vơ Đêm khuya lạc lõng tim khờ Bởi rằng đã chót vần thơ tỏ bày

Đông về sưởi ấm vòng tay Xua đi lạnh lẽo nơi này rét căm Cùng nhau dưới ánh trăng rằm Mà sao giờ thấy xa xăm chốn nào

Gió lùa song cửa lao xao Anh ngồi ngẫm nghĩ mà trào lệ tuôn Biết bao giờ hết thôi buồn Lãng quên kỷ niệm dấu luôn ngọt ngào

Trằn Tịnh: xướng

Sao anh lỡ đành

Ánh nhìn khi ấy đầu tiên Làm đôi mi nhỏ nhung huyền đong đưa Gặp xong ngỡ tưởng đã vừa Con đường ta đứng trú mưa cạnh mình

Chẳng đành nỡ lại im thinh Trong chiều tan sở riêng hình bơ bơ Phải chi ai quá dại khờ Đêm ngày dệt cả áng thơ dãi bày

Mong chờ xiết chặt đôi tay Để vơi chút nhớ tình này buồn căm Niềm vui sáng tỏ trăng rằm Biệt tin từ giã xa xăm thuở nào

Cây hàng tán lá lao xao Nghẹn dâng ứa lệ mắt trào rơi tuôn Tim yêu đựng chứa nỗi buồn Nỡ sao anh đã bỏ luôn ngọt ngào Hoa Nắng : họa

Yêu anh yêu đến trọn đời

Đông về lạnh lắm anh ơi! Sao anh không đến em ngồi chờ mong Nhớ anh tím cả cõi lòng Hoàng hôn buông nhẹ đang trông anh về

Nhớ sao cái nhớ tái tê Nhớ anh sao cứ não nề ruột gan Nhớ anh nước mắt mi tràn Cứ rơi như thể suối ngàn chảy xuôi

Yêu anh yêu đến trọn đời. Thủy chung son sắt anh ơi em chờ Ngồi buồn em ghép vần thơ Em nhờ cơn gió gởi cho anh nè

Trần Thị Phượng

Tứ hải trùng khơi

Dạo ấy tình thơ quá tuyệt vời Ra về vọng mãi, cớ gì rơi Thầm thương khắc khoải trầm tư gợi Trộm nhớ triền miên ủ rũ thời.

Chớp bể, thu tàn: trông bạn hỡi Mưa nguồn, hạ rủ: ngóng người ơi Ngàn năm cách trở kiên trì đợi Tứ hải trùng khơi giữ trọn lời.

Phan Lương

Người con gái trong mơ

Em là đóa hoa nở giữa mùa xuân Em là làn gió thu trong buổi chiều bừng nắng Em là giây phút êm đềm của một bản nhạc kì diệu Em là giấc mơ của một ngày nào đó rất đẹp Em là người con gái, dù đã rất cố gắng, nhưng tôi không thể nào quên được…

Nam Minh

Có một chàng trai vẫn đợi chờ

Có chú gà con chạy lon ton Chú nhớ cô vịt con năm nào Cô ấy bây giờ ở đâu đó Chú buồn ngơ ngác đôi mắt tròn

Có chú chim non miệng thầm thì Buồn vì chờ đợi rồi thiếp đi Đến khi tỉnh lại trời đã tối Chú kêu chiếp chiếp lại ngủ khì

Xem thêm:: Những câu thơ cuộc sống ông bà

Có chú vịt con rất rất buồn Chú ngồi chú khóc dòng lệ tuôn Chú nhớ người yêu như nhớ mẹ Thế mà cô ấy bỏ chú luôn!

Có chú lợn un thích khóc thầm Những con lợn khác bảo chú hâm Thế là chú ngày càng chán nản Không ngờ cuối tháng lại lên cân!

Có chú chim sâu mặt rất sầu Tuy vậy chú vẫn chăm bắt sâu Chú muốn mình sầu nhưng có ích Vì thế chú chẳng thể buồn lâu

Có chú mèo con mặt rất tròn Chú ngồi nóc nhà ngắm hoàng hôn Đến khi bóng đêm phủ đôi mắt Thì cũng là lúc xuống ăn cơm

Có chú chó con mang nỗi buồn Nỗi buồn nhẹ nhõm nằm trong tim Nó cứ nằm đó không đau đớn Và chẳng bao giờ nó dỗi hờn

Có một chàng trai vẫn đợi chờ Một niềm hi vọng mờ như mơ Đến nay hi vọng đó chợt tắt Ngồi buồn chàng làm một bài thơ!

Nam Minh

Cô Đơn

Gió thổi mạnh kèm theo mưa rét buốt Thấy đơn côi đáy ruột mãi tràn về Lạnh nơi tim dạ buồn đến tái tê Chân bước vội bên nề đường sỏi đá

Hàng hoa sữa đang oằn mình nghiêng ngả Tự gồng mình rệu rã nặng đôi vai Lại nhớ khi tình nồng thắm đan cài Ai đã hứa một mai chung ước mộng

Giờ đây thấy lời nói kia trống rỗng Tự vực mình qua những đống chông gai Có khi nao nỗi thương tiếc miệt mài Ở trên cổ hay đôi vai vạm vỡ

Thôi anh nhé tình mình nay lỡ dở Chúc người vui bên duyên nợ cuộc đời Từ phút này cố giữ dạ thảnh thơi Khoảnh khắc ấm đã xa vời chết nửa

Ta cách biệt thôi đừng lưu luyến nữa Cố làm chi khi anh lựa trọn rồi Bước trở về mình lẻ bóng đơn côi Hồn thờ thẫn em đứng ngồi chết lịm .

Kim Tuyến

Thương lắm bước chân qua

Dẫu bàn chân đã đau rát làn da Em vẫn muốn bước đi nhiều thêm nữa Vì dưới chân lá vàng xao xác thở Sắc bằng lăng tím ngắt lối em qua.

Nghe trong tim bao cảm xúc vỡ òa Em khẽ hát lời tình ca cùng phố Bước chân vướng hương ngọc lan trong gió Lạc lối em về trong một sớm ban mai.

Em đã đi qua bao con phố dài? Tình đã gửi cho bao hoa và lá? Để bầu trời cứ mênh mang đến lạ Ghé mắt em mà quên mất lối ra.

Làn gió nào đang khe khẽ hát ca Bao giai điệu trong tóc em thơm ngát Lá rơi nhẹ đậu hờ như nốt nhạc Trên khúc ca tóc dệt với tháng ngày.

Giữa bao la tôi thấy dáng em gầy Tan vào nắng và phiêu diêu cùng gió Mỗi con đường, mỗi hàng cây, góc phố Vấn vương hoài trong mỗi bước em đi.

Phố còn dài và em vẫn bước đi Mặc cho nắng cứ tô hồng môi má Bởi trong em tình mênh mông đến lạ Muốn dâng tràn tím ngập lối ai qua.

D.m.h

Đàn bầu

Cây đàn chỉ có một dây Âm thanh rung mấy ngàn đời chưa tan Cần tre cong níu thế gian Lóng tre bật núi nâng ngàn lên cao

Nghe mưa lắc rắc mặt ao Nghe thác nước đổ ào ào xuống thung Nghe như tiếng nấc nửa chừng Nghe rơi nước mắt khóc mừng gặp nhau

Tiếng đàn gột trắng nỗi đau Nốt cuối cùng nốt bắt đầu đó em Rung ngân tự cõi nhạc tiên Mẹ cha ta nặng ân tình sớm trưa

Trong như nước giữa trái dừa Ngọt như trai gái nhìn vừa mắt nhau Nước non mang dáng đàn bầu Vì thương mà nốt nhạc sâu lắng trầm

Gió lao xao đậu mái gianh Tuy nghèo đôi lứa tim vàng đập chung Ai yêu nhau đến tận cùng Vợ chồng quen vẫn lạ lùng vì nhau…

Nguyễn Quốc Văn

Rượu buồn ta uống

Rót chìm nỗi buồn xuống tận đáy ly, Rượu uống hết mà buồn sao chưa cạn? Bao cay đắng vẫn nồng trong sâu thẳm, Cõi lòng người lữ khách tha phương.

Ôi, buồn ơi, cớ chi cứ vấn vương Đeo đuổi mãi tâm hồn cô độc Thôi, hãy bay đi theo hương nồng phảng phất Chút rượu sầu từ khóe môi ai

Ta muốn say nên cứ uống hoài Men rượu ấy cứ làm ta tỉnh lại Tỉnh rồi say, say rồi tỉnh mãi Nên nỗi buồn đâu thế tàn phai

Một mình, một bóng một đêm dài Uống đi tôi ơi, cho hết niềm cay đắng Chén rượu đắng hay chính lòng ta đắng? Hết rượu rồi, buồn vẫn mãi quanh đây.

Trời vẫn mưa, ta vẫn uống suốt đêm nay Nhìn nỗi buồn mà lòng khắc khoải Thôi đuổi làm chi, nó cũng như ta vậy Cô đơn hoài nên tìm bạn cùng say.

Kìa, nỗi buồn dâng tràn ly đắng cay! Ta bật cười nghẹn ngào tiếng nấc Một hồn ngây, một nỗi buồn cô độc Thức trắng đêm dài trong say, tỉnh hơi men.

Ồ, cuộc đời vừa dâng tràn trong chén của em Uống, uống hết những trái ngang trần thế Uống đi em, uống cho tàn mộng mị Uống cạn cuộc đời mà chất ngất gió trăng.

Hãy uống hết những giọt buồn cay đắng cõi lòng Đem hơi nồng trả bát ngát thinh không Ném trả trần gian bao cay đắng, bất công Em đã nhận những tháng ngày nơi trần thế

Em cứ uống và lặng yên như thế Để đêm dài không tỉnh giấc nghe em Uống, uống đi và tắm kĩ hơi men Men say đời, men tình người của chính em, em nhé!

(d.m.h)

Tình yêu nên chọn lý trí hay trái tim?

Trái tim tôi yêu em Nhưng lý trí ngăn cản Tôi không biết sao nữa Yêu em hay là thôi

Em có đôi mắt biếc Trong và sáng lung linh Chỉ có điều vô tình Đặt trên mặt hờ hững

Bàn tay em đẹp quá Nhưng giá mà chỉ nhìn Tôi nắm bàn tay em Lạnh lùng như sỏi đá

Đôi chân em thon thả Trắng ngần giống như ngà Nhưng thà là chân gà Để tôi còn gặm được

Xem thêm:: Những câu thơ hay về tình cha con đồng nghiệp

Trái tim yêu bao nhiêu Lý trí càng chán ngán Tôi buồn như con chuồn Và chán như con gián

Tôi yêu em là thế Chẳng bế em bao giờ Sợ đụng vào thạch cao Em vỡ thành trăm mảnh

Nam Minh

Ngóng Trăng

Trăng đậu chờ đò ngang xuất bến Ngả bóng chênh vênh xuống mái đình Em đứng chờ người ấy đến Ngõ đường nín thở, im thinh.

Trời khuya, trăng tìm chốn ngủ Nhẹ ngả đầu lên mái Tây Sương đêm lần tìm hương tóc Say mềm trên đôi bờ vai

Có những mùa trăng ký ức Trong veo kỷ niệm ban đầu Đêm nay có người cùng trăng thức Ôm đàn không gảy được thành câu…

Thắng Lợi

Khát vọng chiều đông

Chiều đông lạnh lẽo… Buồn hiu hắt Tìm chút bình yên… Bớt cô liêu Đường xưa quạnh vắng tiêu điều Cơn mưa bất chợt thêm nhiều suy tư

Tìm hoài niệm… Tận sâu dĩ vãng Để vùi chôn… Bao ký ức buồn Xin trời đừng để mưa tuôn Khiến cho dạ lại vấn vương mỗi chiều

Đời lữ thứ… Đường dài ngang trái Xót xa nhiều… Cũng bởi dấu yêu Nhớ thương , thương nhớ bao điều Tâm tư trĩu nặng mỗi chiều hoàng hôn

Không còn nắng… Sưởi tình đen bạc Gió đìu hiu… Se sắt cõi lòng Tình ơi ! Hãy rủ rêu phong Cho ta gửi gấm nỗi lòng vào thơ

Đời thì sỹ… Buồn vui chìm nổi Khát khao thèm… Một góc bình yên Mong người chia sẻ nỗi niềm Tình thơ xin gửi nơi miền yêu thương !….

Long Vu

Tôi vẽ em

Tôi vẽ em Tay năm thìn, năm dậu Mắt năm thân, dáng của năm dần Chân năm ngọ, duyên như là năm tuất Nụ cười xuân, khuôn mặt của trăng rằm

Tôi vẽ em Vẽ nồng nàn, tươi thắm Chấm ngàn năm con ngươi mắt thời gian…

Tôi vẽ tôi Tóc năm mùi, năm mão Năm tý ngang ngang, năm tỵ hiền lành Vui năm hợi và trầm ngâm năm sửu Tôi vẽ tôi bay, tôi vẽ tôi nằm Tôi vẽ tôi đi, tôi ngồi, tôi đứng Một chút tôi một chút bụi không gian…

Tôi vẽ tuổi Những muôn năm không tuổi Những mong manh bền vững đến muôn đời!

Nếu vẽ lại được một thời nông nổi Tôi sẽ vẽ về người Và vẽ mãi đời tôi!

Nguyễn Quốc Văn

Lặng lẽ

Giá buốt vuốt hàng cây Đồng quê trơ gốc rạ Làn mây buồn lặng im.

Cúc nở trắng bờ sông Gợi lại tình yêu cũ Một người ngồi ngóng trông.

Nắng ngả chiều hoang mang Đàn chim bay lặng lẽ Ngoài hiên một lá vàng.

Nam Minh

Tình yêu xưa

Xưa trở về đây trong tình yêu Giấc mơ đằm thắm lòng phiêu xiêu Nhưng nay sương khói đã che phủ Mập mờ như hình gió liêu phiêu

Tình yêu với tôi là như thế Mãi mãi mơ hồ theo tháng năm Chìm vào dòng đời trôi bất định Với một nỗi niềm buồn xa xăm…

Tôi mãi là người đi trong mơ Dù biết cuộc đời không phải thơ Tôi vẫn trôi theo dòng vô thức Dù biết rằng nó không bến bờ

Nay trở về đây trong lặng câm Buồn chán chỉ muốn lao xuống sông Nhưng thấy bầy vịt kêu quàng quạc Chúng bảo tôi rằng: “Ê! thằng hâm!”

Buồn chán tôi quát đàn lợn un Chúng kêu ủn ỉn bảo tôi điên Chỉ có một con là im lặng Nhìn tôi với vẻ đầy yêu thương!

Vĩnh biệt tình yêu! Vĩnh biệt em! Hãy cứ coi tôi: người không quen Cuộc sống tuôn trào muôn dòng lệ Tất cả lại về trong lãng quên!

Lang Thang

Chia tay

Chia tay ta rẽ hai đường Hoa thơm trải thảm em nhường anh qua Em về mưa lệ nhạt nhòa Trăm năm chưa hết đã xa nghìn trùng

Mấy ngàn ngày nỗi đau chung Dày vò giấc ngủ lưng chừng ước ao Đêm bệnh viện.. gió lao xao Thẳm sâu gào thét lẽ nào… đời ơi !

Mấy mươi năm .. mấy ngày cười ? Thấy trăm khổ ải niềm vui cạn dần Đường dài lắm nỗi gian truân Cũng vì nợ nghiệp dương trần trả vay.

Sáng nay tiếng nhạc bên tai Nhẹ nhàng tâm thoát trần ai ưu phiền Trong sương sớm.. tĩnh tọa thiền Tu tâm hành thiện bình yên mai này.

Kim Thoa

Xướng – Họa Thơ

Trằn Tịnh: xướng

Yêu người buổi gặp đầu tiên Làn môi mắt biếc nhung huyền đẩy đưa Để anh say đắm như vừa Từ trong giấc mộng đêm mưa giật mình

Hỏi rồi nàng lại nín thinh Đành ôm sầu nhớ thân hình bơ vơ Đêm khuya lạc lõng tim khờ Bởi rằng đã chót vần thơ tỏ bày

Đông về sưởi ấm vòng tay Xua đi lạnh lẽo nơi này rét căm Cùng nhau dưới ánh trăng rằm Mà sao giờ thấy xa xăm chốn nào

Gió lùa song cửa lao xao Anh ngồi ngẫm nghĩ mà trào lệ tuôn Biết bao giờ hết thôi buồn Lãng quên kỷ niệm dấu luôn ngọt ngào

Xem thêm:: Những câu thơ hay trong mùa đông

Hoa Nắng : họa

Ánh nhìn khi ấy đầu tiên Làm đôi mi nhỏ nhung huyền đong đưa Gặp xong ngỡ tưởng đã vừa Con đường ta đứng trú mưa cạnh mình

Chẳng đành nỡ lại im thinh Trong chiều tan sở riêng hình bơ bơ Phải chi ai quá dại khờ Đêm ngày dệt cả áng thơ dãi bày

Mong chờ xiết chặt đôi tay Để vơi chút nhớ tình này buồn căm Niềm vui sáng tỏ trăng rằm Biệt tin từ giã xa xăm thuở nào

Cây hàng tán lá lao xao Nghẹn dâng ứa lệ mắt trào rơi tuôn Tim yêu đựng chứa nỗi buồn Nỡ sao anh đã bỏ luôn ngọt ngào

Yêu anh yêu đến trọn đời

Đông về lạnh lắm anh ơi! Sao anh không đến em ngồi chờ mong Nhớ anh tím cả cõi lòng Hoàng hôn buông nhẹ đang trông anh về

Nhớ sao cái nhớ tái tê Nhớ anh sao cứ não nề ruột gan Nhớ anh nước mắt mi tràn Cứ rơi như thể suối ngàn chảy xuôi

Yêu anh yêu đến trọn đời. Thủy chung son sắt anh ơi em chờ Ngồi buồn em ghép vần thơ Em nhờ cơn gió gởi cho anh nè

Trần Thị Phượng

Tứ hải trùng khơi giữ trọn lời

Dạo ấy tình thơ quá tuyệt vời Ra về vọng mãi, cớ gì rơi Thầm thương khắc khoải trầm tư gợi Trộm nhớ triền miên ủ rũ thời.

Chớp bể, thu tàn: trông bạn hỡi Mưa nguồn, hạ rủ: ngóng người ơi Ngàn năm cách trở kiên trì đợi Tứ hải trùng khơi giữ trọn lời.

Phan Lương

Hai mùa phù sa đỏ

Thêm một mùa sông nặng phù sa Lá vàng lang thang lạc giữa dòng Chờ anh nóng nòng nhưng lạnh giá Như cánh hoa kia tình long đong!

Đôi bàn tay nhẹ che mắt em Anh đến hóm hỉnh cười hiền, duyên Nhìn anh gượng cười em không nói Ngắt bông hoa dại khẽ vo viên

“Cô bé đáng yêu lặng lẽ ghê Chuyện buồn chi em hãy kể đi?” Em lặng nhìn anh và quay bước Buổi chiều hôm ấy tình sinh li…

Đã một năm rồi ta chia tay Ngày qua ngày lại lại đến ngày Hôm nay trở lại phù sa đỏ Hoa đồng nội xưa theo gió bay

Bên người yêu mới em lặng thầm Khẽ ngắm dòng sông của ngày xưa Đến khi người yêu lau đôi má Giật mình… em khóc những hạt mưa

“Đây là quê anh “_anh thường khen “Đẹp nhất thế gian và thân quen! “ Sao giờ em thấy xa xăm quá Không như năm nào anh ở bên…

Nam Minh

Người con gái trong mơ

Em là đóa hoa nở giữa mùa xuân Em là làn gió thu trong buổi chiều bừng nắng Em là giây phút êm đềm của một bản nhạc kì diệu Em là giấc mơ của một ngày nào đó rất đẹp Em là người con gái, dù đã rất cố gắng, nhưng tôi không thể nào quên được…

Lang Thang

BUỒN!

Có chú gà con chạy lon ton Chú nhớ cô vịt con năm nào Cô ấy bây giờ ở đâu đó Chú buồn ngơ ngác đôi mắt tròn

Có chú chim non miệng thầm thì Buồn vì chờ đợi rồi thiếp đi Đến khi tỉnh lại trời đã tối Chú kêu chiếp chiếp lại ngủ khì

Xem thêm:: Những câu thơ cuộc sống ông bà

Có chú vịt con rất rất buồn Chú ngồi chú khóc dòng lệ tuôn Chú nhớ người yêu như nhớ mẹ Thế mà cô ấy bỏ chú luôn!

Có chú lợn un thích khóc thầm Những con lợn khác bảo chú hâm Thế là chú ngày càng chán nản Không ngờ cuối tháng lại lên cân!

Có chú chim sâu mặt rất sầu Tuy vậy chú vẫn chăm bắt sâu Chú muốn mình sầu nhưng có ích Vì thế chú chẳng thể buồn lâu

Có chú mèo con mặt rất tròn Chú ngồi nóc nhà ngắm hoàng hôn Đến khi bóng đêm phủ đôi mắt Thì cũng là lúc xuống ăn cơm

Có chú chó con mang nỗi buồn Nỗi buồn nhẹ nhõm nằm trong tim Nó cứ nằm đó không đau đớn Và chẳng bao giờ nó dỗi hờn

Có một chàng trai vẫn đợi chờ Một niềm hi vọng mờ như mơ Đến nay hi vọng đó chợt tắt Ngồi buồn chàng làm một bài thơ!

Lang Thang

Gió lạnh

Gió thổi mạnh kèm theo mưa rét buốt Thấy đơn côi đáy ruột mãi tràn về Lạnh nơi tim dạ buồn đến tái tê Chân bước vội bên nề đường sỏi đá

Hàng hoa sữa đang oằn mình nghiêng ngả Tự gồng mình rệu rã nặng đôi vai Lại nhớ khi tình nồng thắm đan cài Ai đã hứa một mai chung ước mộng

Giờ đây thấy lời nói kia trống rỗng Tự vực mình qua những đống chông gai Có khi nao nỗi thương tiếc miệt mài Ở trên cổ hay đôi vai vạm vỡ

Thôi anh nhé tình mình nay lỡ dở Chúc người vui bên duyên nợ cuộc đời Từ phút này cố giữ dạ thảnh thơi Khoảnh khắc ấm đã xa vời chết nửa

Ta cách biệt thôi đừng lưu luyến nữa Cố làm chi khi anh lựa trọn rồi Bước trở về mình lẻ bóng đơn côi Hồn thờ thẫn em đứng ngồi chết lịm .

KIM TUYẾN

Chú vịt con huênh hoang

Mùa thu gió thổi lá lao xao Làm ta nhớ đến mùa thu nào Trên con đường nắng màu cỏ úa Có một con vịt nhảy xuống ao

Ta nhớ con vịt lông màu xám Với cái mỏ vàng hay huênh hoang Nó thường tách đàn đi độc lập Nó bảo: Như thế thì mới sang!

Thế rồi một hôm nó buồn bã Đôi mắt xa xăm ngắm hoàng hôn Nó bảo bây giờ nó muốn chết Trừ khi là được ai đó hôn…

Gã Lang Thang

Xem thêm:

  • Thưởng thức 15 bài thơ tình “anh nhớ em” hay nhất
  • 15 bài thơ tình: Anh và nỗi nhớ

Related Posts